Đề Xuất 1/2023 # Quân Đoàn 4 Trung Tâm Đào Tạo Lái &Amp; Sát Hạch Lái Xe, Quận Thủ Đức, Hồ Chí Minh # Top 6 Like | Binhvinamphuong.com

Đề Xuất 1/2023 # Quân Đoàn 4 Trung Tâm Đào Tạo Lái &Amp; Sát Hạch Lái Xe, Quận Thủ Đức, Hồ Chí Minh # Top 6 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Quân Đoàn 4 Trung Tâm Đào Tạo Lái &Amp; Sát Hạch Lái Xe, Quận Thủ Đức, Hồ Chí Minh mới nhất trên website Binhvinamphuong.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thanks for rating us!

Your Name

What other say:

LÝ Thanh (07/14/2020)

Ok

Hanh Nguyen (10/23/2020)

For how long can I take the practice test again?

Nga Thu (11/15/2020)

Can I ask where this place is

Cat Vulinh (11/03/2020)

Designer Ẩn Danh (11/26/2020)

Học Bằng Lái Tại Trường Dạy Lái Xe Quân Khu 7 Và Trung Tâm Xvn

” Học bằng lái tại trường dạy lái xe quân khu 7 và trung tâm đào tạo lái xe Việt Nam – XVN có tốt không” Đây luôn là thắc mắc và băn khoăn của rất nhiều bạn đang có ý định thi bằng lái xe. Tại vì lựa chọn được một trung tâm đào tạo lái xe uy tín, chất lượng sẽ giúp bạn nhanh chóng sở hữu được tâm bằng lái xe mà không mất nhiều thời gian.

Giới thiệu về trường dạy lái xe quân khu 7

Khu vực TP. Hồ Chí Minh chúng ta có thể thấy, trung tâm đào tạo dạy lái xe đang được rất nhiều người lựa chọn và tin tưởng học và thi sát hạch bằng lái xe chính là trường dạy lái xe quân khu 7.

Trường dạy lái xe quân khu 7 còn có tên gọi khác là trường dạy nghề số 7. Trường chuyên đào tạo các chứng chỉ nghề chính quy từ sơ cấp lên đến cao đẳng gồm các ngành khối kỹ thuật như cơ khí , điện điện tử và cả đào tạo lái xe.

Còn đối với khu vực miền Bắc, chúng ta không thể không nhắc đến trung tâm đào tạo bằng lái xe Việt Nam – XVN. Đây được coi là hai trung tâm đào tạo uy tín và chất lượng nhất ở hai khu vực.

Hình thức đào tạo trường dạy lái xe quân khu 7 và trung tâm đào tạo lái xe XVN

Học lý thuyết: Những học viên thi bằng lái xe ô tô sẽ được phát miễn phí bộ tài liệu 450 câu hỏi thi sát hạch, với học viên thi xe máy A1 và A2 được phát tài liệu 365 câu hỏi. Ngoài ra còn có đĩa chương trình sát hạch lái xe trên máy tính. Các học viên học lý thuyết tại trường, sẽ được các giáo viên có nhiều năm kinh nghiệm hướng dẫn, và chia sẻ các mẹo làm bài thi.

Học thực hành: Trường sẽ chuẩn bị các trang thiết bị, xe tập đầy đủ cho các học viên. Sân bãi tập thực hành ngay tại trường, dưới sự hướng dẫn của các giáo viên. Với xe máy bạn sẽ học cách đi sa hình, đi vòng số 8 như thế nào, cách chọn số đi để không bị chết máy. Còn ô tô bạn sẽ bắt đầu học từ số nguội cho đến học số nóng. Học các động tác lái xe cơ bản, cách sang số, cách xử lý các tình huống khi đi trên đường, đỗ xe hay cua xe như thế nào,…

Tại sao bạn nên chọn học lái tại trung tâm đào tạo lái xe Việt Nam – XVN

Đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm

Trang bị đầy đủ cơ sở vật chất cho học viên luyện tập

Bạn có thể hoàn toàn yên tâm về trang thiết bị, phục vụ cho quá trình học thi bằng lái xe của mình tại trung tâm. Chúng tôi luôn chú trọng vào việc đầu tư cơ sở vật chất sao cho tốt nhất, để hỗ trợ cho việc học lý thuyết và thực hành của các học viên. Hệ thống sân tập rộng rãi và các loại xe mới để đảm bảo ai cũng có thể luyện tập, cũng như sự an toàn tuyệt đối cho các học viên.

Mức phí học lái xe rẻ nhất tại Hà Nội

Mức phí học lái xe có lẽ là điều quan tâm hàng đầu, của tất cả những bạn có ý định học thi bằng lái xe. Vì hiện nay, trên thị trường có rất nhiều trung tâm đào tạo bằng lái xe với mức giá đào tạo khác nhau, khiến bạn cảm thấy khá là băn khoăn. Đến với trung tâm đào tạo lái xe Việt Nam – XVN, bạn có thể hoàn toàn yên tâm về chi phí khi học bằng lái xe. Chúng tôi cam kết chi phí rẻ nhất tại Hà Nội, và cam kết không phát sinh thêm một chi phí nào khác trong quá trình học thi bằng lái xe. Mọi chi phí sẽ được chúng tôi liệt kê rõ ràng, để đảm bảo tính minh bạch.

Quân Đội Mỹ Và Trung Quốc: Mèo Nào Cắn Mỉu Nào?

Ngày 5/1/2017, máy bay vận tải cánh xoay nghiêng MV-22 Osprey triển khai tập luyện ở Djibouti, châu Phi. Ảnh: Cankao

– Ngân sách: Trung Quốc gần đây tuyên bố chi tiêu quốc phòng năm tài khóa 2017 sẽ tăng 7%, quy mô lên tới 1.044 tỷ nhân dân tệ, tương đương 151 tỷ USD. Ngân sách quốc phòng của Trung Quốc đứng thứ hai thế giới, nhưng chỉ bằng khoảng 25% của Mỹ. Tổng thống Mỹ Donald Trump yêu cầu tăng 54 tỷ USD chi tiêu quốc phòng, đưa ngân sách quốc phòng của Mỹ năm tài khóa 2017 lên tới 603 tỷ USD. Ở đây còn chưa tính tới hàng trăm tỷ USD chi cho các hoạt động quân sự ở nước ngoài. – Lực lượng mặt đất: Do quân đội Trung Quốc có nguồn gốc từ lực lượng du kích cộng với nhiều loại mâu thuẫn trước đây ở biên giới đất liền Trung – Nga, lực lượng mặt đất vẫn chiếm vị trí “chủ thể” trong quân đội Trung Quốc với 1,6 triệu quân, đặc biệt là họ coi trọng biên chế xe bọc thép (9.150 chiếc) và pháo hạng nặng (6.246 khẩu). Quân đội Mỹ có 460.000 quân thuộc lực lượng mặt đất và 182.000 quân thuộc lực lượng thủy quân lục chiến. – Lực lượng không quân: Quân đội Mỹ có tổng cộng hơn 13.000 máy bay các loại. Trong khi đó, Trung Quốc có gần 3.000 máy bay. Khoảng cách này đặc biệt rõ rệt về máy bay trực thăng: Con số của Mỹ và Trung Quốc lần lượt là hơn 6.000 chiếc và 802 chiếc. Không quân Trung Quốc mặc dù có máy bay tương đối ít, nhưng có tới 398.000 quân; trong khi đó không quân Mỹ có 308.000 quân.

Ngày 10/1/2017, máy bay trực thăng UN-1Y Thủy quân lục chiến Mỹ triển khai huấn luyện liên hợp binh chủng với phía New Zealand. Ảnh: Cankao

– Hải quân: Hải quân Trung Quốc có số lượng tàu chiến rất lớn, nhưng tàu chiến thực sự có thể phát huy sức mạnh của Mỹ đang chiếm ưu thế. Mỹ sở hữu 10 tàu sân bay, trong khi đó Trung Quốc chỉ có 1 chiếc và các tàu sân bay khác còn đang chế tạo. Số lượng tàu khu trục của Mỹ và Trung Quốc lần lượt là 62 chiếc và 32 chiếc; tàu ngầm của hai bên lần lượt là 75 chiếc và 68 chiếc. Hải quân Mỹ có 323.000 quân, Trung Quốc có 235.000 quân. Điều này cho thấy độ sâu và độ rộng của hoạt động hải quân trên phạm vi thế giới. Hải quân Trung Quốc đã có tiến bộ lớn trong lĩnh vực này, đã tiến hành hiện diện ở nước ngoài lâu dài thông qua tham gia các hành động tuần tra chống cướp biển đa quốc gia ở vùng biển Somalia từ năm 2008, đồng thời bắt đầu tiến hành diễn tập quân sự ở Tây Thái Bình Dương – ngoài chuỗi đảo thứ nhất. – Bộ tư lệnh tên lửa: Quân đội Trung Quốc có một lực lượng hoàn toàn độc lập điều khiển các loại tên lửa tầm ngắn, tầm trung và tầm xa, bao gồm tên lửa lắp vũ khí hạt nhân. Lực lượng này gọi là Lực lượng tên lửa. Dự đoán, Trung Quốc có khoảng 260 đầu đạn hạt nhân và chúng có thể được lắp trên 48 quả tên lửa đạn đạo trên biển và máy bay ném bom. Trong khi đó, Mỹ có khoảng 1.740 đầu đạn hạt nhân có thể dùng phương thức tương tự để triển khai.

Tốp 1.000 binh sĩ quân Mỹ đầu tiên được triển khai ở châu Âu, đến một căn cứ ở miền tây Ba Lan vào ngày 12/1/2017. Ảnh: Cankao

– Sự hiện diện ở nước ngoài: Quân đội Trung Quốc không ngừng tăng cường hiện diện ở nước ngoài, bao gồm bố trí lực lượng đồn trú bất hợp pháp ở các đảo nhân tạo trên Biển Đông (thuộc chủ quyền của Việt Nam), tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình quốc tế, tiến hành diễn tập hải quân liên hợp với Nga ở Địa Trung Hải và xây dựng cơ sở quân sự tại nước ngoài đầu tiên ở Djibouti, một quốc gia ở Sừng châu Phi. Trong khi đó, quân đội Mỹ hiện nay hoạt động ở trên 100 nước, đồng thời duy trì mạng lưới liên minh trên toàn thế giới, thậm chí tham gia các cuộc xung đột quan trọng ở Afghanistan, Iraq và Syria.

Thực Lực Của Quân Đội Trung Quốc Ra Sao ?

Từ vụ đụng độ với Ấn Độ trên dãy Himalaya, làm thiệt mạng 20 binh sĩ Ấn, cho đến những căng thẳng xung quanh Đài Loan và Biển Đông, Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (APL), khiến các nước láng giềng lo lắng, e sợ rằng quân đội Trung Quốc sẽ tận dụng lợi thế chiến lược mà đại dịch Covid-19 sẽ đem lại cho Trung Quốc.

Tuy nhiên, sử gia Benjamin Lai trả lời phỏng vấn tuần báo Pháp Le Point nhắc rằng các lực lượng quân đội Trung Quốc vẫn chưa thể bắt kịp các chậm trễ công nghệ và giải quyết được các vấn đề cơ cấu so với quân đội các nước phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ.

Từng là cựu quân nhân dự bị Hồng Kông cho quân đội Hoàng gia Anh, ông Benjamin Lai nghiên cứu kỹ từng biến đổi gia tăng của APL mà ông đề cập đến trong nhiều tập sách (Dragon’s Teeth, The Casemate, 2016 và The Chinese People’s Liberation Army since 1949, Osprey Publishing, 2012). Như ông quan sát từ Thượng Hải ngày nay, nền quốc phòng Trung Quốc vẫn đang trong giai đoạn chuyển đổi. Trong trào lưu chiến dịch chống tham nhũng của Tập Cận Bình, quân đội Trung Quốc buộc phải cắt giảm lực lượng bộ binh cồng kềnh, và kể từ giờ tìm cách xây dựng lực lượng hải quân và không quân có khả năng tác chiến xa, bên ngoài biên giới quốc gia.

RFI Tiếng Việt xin giới thiệu bài phỏng vấn giữa Le Point và nhà sử học Benjamin Lai. Mời quý vị theo dõi.

******

Le Point : Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (APL) được cho là một đội quân đông đảo nhất thế giới với khoảng 2,18 triệu quân nhân. Tại sao quân đội Trung Quốc chưa là một quân đội hùng mạnh nhất thế giới ?

Benjamin Lai : Người ta không đánh giá một quân đội chỉ bằng các con số. Số lượng không là chất lượng, cũng không phải là điều có ích. Nước Pháp năm 1940 có nhiều xe tăng hơn Đức nhưng vẫn bại trận. Trên thực tế, Trung Quốc không ngừng giảm bớt quân số các binh chủng, đặc biệt là bộ binh, theo truyền thống là có quân số đông nhất, và ngày nay, ưu tiên được dành cho hải quân và không quân. Ngoài ra, APL còn bao gồm cả những quân nhân mà phương Tây xem như là dân sự : Đó là những họa sĩ, nhà văn, diễn viên múa và ca sĩ, và thậm chí cả người dẫn chương trình TV… Nhiều quân y viện cũng mở cửa cho các thường dân, và cả các nhà khoa học nữa. Rất nhiều nhà xưởng sản xuất vũ khí nằm trong hệ thống của APL và các nhân viên chủ chốt của họ được xem như là những ʺ người lính ʺ.

Ngoài ra, cũng đừng quên diện tích to lớn của Trung Quốc, đây là một đất nước rất rộng. Với 9,5 triệu km2, lớn hơn nước Pháp đến 14 lần. Nhưng quân đội Trung Quốc cũng chỉ đông hơn quân đội Pháp có 8 lần, vốn chỉ có 268.000 người bao gồm cả khối dân sự. Nếu so sánh với tầm mức của Trung Quốc, quân đội nước này không mấy gì đông đảo. Cuối cùng, quân đội Trung Quốc là quân đội bao gồm lính nghĩa vụ, trong khi quân đội Pháp là quân đội chuyên nghiệp. Các quân đội lính nghĩa vụ thường đông hơn các quân đội lính tình nguyện chuyên nghiệp có đào tạo. Lính nghĩa vụ của Trung Quốc hầu như không được trả lương. Họ được nuôi ăn, ở, nhưng không cần phải đãi ngộ tốt như những người theo nghiệp nhà binh với đầy đủ các tiện nghi hiện đại…

Phải chăng Quân đội Giải phóng Nhân dân đã đạt được một trình độ công nghệ có thể tương đương với phương Tây, đặc biệt là với Hoa Kỳ ?

Trên phương diện công nghệ thì Không. Trung Quốc vẫn đứng sau Hoa Kỳ rất xa, cho dù là quân đội nước này càng ngày càng khá hơn. Quân đội Trung Quốc có cùng cấp độ hoặc tiến bộ hơn một chút trong một số lĩnh vực, rất hạn chế. Trong lễ diễu binh ngày 01/10/2019, người ta đã có thể nhìn thấy chiếc máy bay siêu thanh DF-ZF, một tên lửa hành trình siêu thanh rất tiên tiến, có lẽ là hiện đại hơn cả tên lửa của Hoa Kỳ. Trung Quốc còn nghiên cứu chế tạo cả railgun – một loại đại pháo điện từ và có thể là đang dẫn trước trong việc phát triển loại vũ khí này.

Nhưng quân đội Trung Quốc đặc biệt yếu về công nghệ tầu ngầm và chống tầu ngầm, cũng như là trong việc sản xuất động cơ hàng không. Hệ quả là, các chiến đấu cơ của Trung Quốc không đủ mạnh. Quân đội Trung Quốc cũng yếu về hàng không mẫu hạm. Nước này chỉ có hai chiếc. Đúng hơn là một chiếc rưỡi vì Trung Quốc chỉ mới đang học cách sử dụng. Năng lực triển khai quân xa của Trung Quốc vẫn còn thấp. Các lực lượng của Trung Quốc chưa thể đi quá xa ngoài lãnh thổ. Dù là họ đã có nhiều tiến bộ trong lĩnh vực này.

Hồi tháng 4/2020, Trung Quốc đã cho hạ thủy một tầu tấn công đổ bộ mới, Type 75, một bãi đáp đổ bộ cho trực thăng. Họ cũng đã nâng cấp chiếc máy bay vận tải hạng nặng, Y-20, chiếc đầu tiên thuộc loại này của Trung Quốc. Tuy nhiên, hệ thống công nghiệp – quân sự của Trung Quốc có một lợi thế so với phương Tây, đó là tất cả các linh kiện mà họ sử dụng đều được sản xuất tại Trung Quốc.

Quân đội Trung Quốc đã xây một căn cứ rất lớn dành cho luyện tập quân sự tại vùng Nội Mông, trại Chu Nhật Hòa (Zhu Ri He), rộng hơn 1.000 km2. Trung Quốc giờ cũng chuyển sang luyện tập theo kiểu phương Tây, tức là không luyện tập theo một chương trình định sẵn từ trước mà sử dụng trí não là chính. Trong một bộ phim tài liệu mới đây về Opfor Trung Quốc, viên chỉ huy của lực lượng này giải thích rằng trong số 7 đợt luyện tập, ông ta đánh bại những kẻ tấn công Trung Quốc đến 6 lần. Điều này cho thấy là quân đội Trung Quốc vẫn chưa mấy đổi mới trong các phương thức chiến đấu.

Ngân sách của APL cho năm 2020 dự kiến tăng 6,6% dù là kinh tế trì trệ. Tại sao ? Phải chăng là Trung Quốc đang chuẩn bị bị tấn công như một số truyền thông phương Tây khẳng định khi trích dẫn một báo cáo bí mật của hội đồng tham vấn CICIR ?

Tôi không mấy tin vào những thông tin rò rỉ giả mạo đó. Ở Trung Quốc, loại thông tin như vậy không được tiết lộ ra ngoài. Tốt hơn hết nên nhớ rằng kể từ năm 1949, Trung Quốc chưa bao giờ được yên tĩnh cả. Lúc nào cũng có những mối đe dọa, tranh chấp với Liên Xô, xung đột với Đài Loan và Hoa Kỳ đứng ở phía sau, và thậm chí là các cuộc chiến tranh biên giới, tại Triều Tiên và ở Việt Nam… Chính vì lý do này mà Trung Quốc chú trọng đến chính sách phòng thủ. Bây giờ thì tranh chấp biên giới đã được giải quyết với Nga và các nước thuộc Liên Xô cũ, quốc gia còn lại mà Trung Quốc có tranh cãi biên giới là Ấn Độ.

Liệu có những lý do nội bộ nào cản trở việc giảm ngân sách hay không ?

Quân đội Trung Quốc không nắm, không điều khiển được chính phủ cũng như đảng Cộng sản. Cho dù quân đội Trung Quốc có một tầm ảnh hưởng lớn trong đảng, nhưng đảng Cộng sảng kiểm soát quân đội chứ không phải ngược lại. Các tướng lĩnh thực ra không có quyền lực ở mức có thể nói với Tập Cận Bình phải làm gì !

Để phát triển, đâu là những ưu tiên của APL hiện nay ?

Kể từ khi Tập Cận Bình lên cầm quyền, đã có những thay đổi lớn trong Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Ông ấy tấn công nạn tham nhũng. Điều này có thể thấy rõ trong giai đoạn 2014 – 2016, ít thấy hơn trong 2019 – 2020. Giang Trạch Dân đã bổ nhiệm những tay chân thân tín để lãnh đạo quân đội và ông ấy vẫn còn kiểm soát Trung Quốc trong hậu trường khi Hồ Cẩm Đào là chủ tịch nước. Giang Trạch Dân vẫn là chủ tịch Quân Ủy Trung Ương trong suốt bốn năm đầu Hồ Cẩm Đào đứng đầu Nhà nước. Trong suốt những năm đó, ông ta đã đặt bạn bè của ông ta vào những vị trí chủ chốt trong quân đội. Điều này đã làm cho quân đội trở nên bị tham nhũng nặng, một số người còn mua cả chức vụ và bậc hàm. Nhiều sĩ quan điều hành đơn vị của họ như là những tiểu vương quốc của cá nhân. Một số người vẫn giữ nhà công vụ, trị giá đôi khi hàng triệu đồng sau khi rời khỏi vị trí. Số khác thì lén lút cho người ngoài thuê tài sản của quân đội, để xây nhà ở, khách sạn hay điểm kinh doanh, như ở đây Thượng Hải chẳng hạn, các bãi đỗ xe của các viện quân y từ lâu trở thành các cửa hiệu.

Tôi cũng không nói là APL giờ hoàn toàn không còn nạn tham nhũng nữa, nhưng tệ nạn này kể từ giờ có quy mô nhỏ hơn. Thật sự là rất khác so với cách nay 5 năm theo như những mối quen biết của tôi trong quân đội và ngành công nghiệp quân sự cho biết. Không còn những bữa dạ tiệc, không còn rượu cognac trong các bữa ăn của các sĩ quan ! Tập Cận Bình đã sa thải những ai không tuân thủ ông ấy và những kẻ tham nhũng, đồng thời nắm lại quyền kiểm soát quân đội, cho phép ông khởi động một chương trình cải cách trong Quân Ủy Trung Ương, và bốn bộ chỉ huy của ông ta, chính trị, hậu cần, vũ khí và nhân sự. Ông ta đã giảm số quân khu từ 7 xuống còn 5. Tập Cận Bình còn thành lập một nhánh mới của quân đội : Lực lượng hỗ trợ chiến lược, có khả năng tiến hành chiến tranh mạng. Hải quân đóng nhiều tàu chiến mới. Không quân cũng đang chuyển các chiến đấu cơ từ hệ thứ 4 sang thứ 5.

Nhưng vì quân đội Trung Quốc rất lớn, mọi sự thay đổi trang thiết bị đòi hỏi nhiều thời gian. Họ vẫn còn cho bay các chiếc J-7 đời cũ, tương đương với loại Mig-21 cũ, các loại chiến đấu cơ thời Chiến Tranh Lạnh, và họ còn sử dụng các chiếc xe tăng đời thứ nhất, T-59, một bản sao của xe tăng Liên Xô T-54, có từ năm 1954 ! Hơn nữa, những loại vũ khí mới đắt hơn rất nhiều : Chiếc T-59 giá chỉ vừa 30.000 đô la, xe tăng đời mới T-99MBT giá hơn hai triệu đô la/chiếc. Tiền lương cho lính đã được cải thiện, các doanh trại cũng vậy, và giờ có thể tiếp đón các gia đình binh sĩ. Sau cùng, APL bắt đầu mở cửa cho phép các công ty tư nhân cung cấp hậu cần như SF Express chẳng hạn.

Những vụ va chạm ở biên giới gần đây với Ấn Độ trên dãy Himalaya được nói đến như thế nào tại Trung Quốc ?

Trên các kênh truyền thông có rất ít giải thích. Nhìn từ góc độ lịch sử, Trung Quốc chưa bao giờ công nhận đường kiểm soát thực sự, nơi mà quân đội hai bên dừng lại vào cuối cuộc chiến năm 1962, và Ấn Độ xem như là biên giới của họ. Tại sao ư ? Bởi vì trước đây, Trung Quốc chưa bao giờ ký kết chấp nhận đường ranh giới Mac Mahon, được thỏa thuận vào năm 1914 giữa Anh Quốc và người Tây Tạng. Chính phủ Trung Quốc không công nhận Tây Tạng như là một đất nước tự do. Một chính quyền địa phương không có thẩm quyền ký kết các thỏa thuận. Bây giờ Ấn Độ tố cáo Trung Quốc xâm nhập vào lằn ranh này. Chúng ta đang trở lại với vấn đề của thế kỷ XIX.

Ông Kiều Lương (Qiao Liang), một chiến lược gia Trung Quốc gần đây có đánh giá rằng tiến hành xâm lược Đài Loan có lẽ sẽ ” trả giá đắt “. Tại sao ông ấy nói như thế ? Có phải là vì sẽ phải đối đầu với một liên minh phương Tây ? Hay bởi vì APL không có khả năng tiến hành một chiến dịch đổ bộ như thế mà không bị tổn thất nặng nề ?

Ông Kiều Lương là giáo sư tại Học Viện Quân Sự và là tác giả thuộc APL. Những gì ông ấy nói không phải là đúng. Hơn nữa, đó cũng không phải là lập trường chính thức của APL, cũng như là của Tập Cận Bình. Dù sao, như cuộc xâm lược Irak của Hoa Kỳ đã minh chứng rõ, vấn đề không phải là thắng trận, mà là có được hòa bình. APL có lẽ sẽ chẳng gặp vấn đề gì khi đè bẹp quân đội Đài Loan. Nhưng người dân Đài Loan sẽ có phản ứng ra sao nếu như nhà cửa của họ bị phá hủy và nếu như họ bị mất người thân ?

Trung Quốc muốn sáp nhập Đài Loan trở về với mẫu quốc, nhưng lựa chọn quân sự không là một giải pháp. Tốt hơn hết là nên dùng đòn kinh tế và chính trị, với một chút xíu dọa nạt quân sự. Một cuộc phục kích nhỏ là rất có khả năng. Tàu chiến Đài Loan rất có thể sẽ bị phá hủy. Các hòn đảo đối diện với Hạ Môn (Xiamen) như đảo Kim Môn (Jinmen) rất có thể sẽ bị xâm chiếm hoàn toàn để cho thấy rõ là Trung Quốc có thể nghiền nát Đài Loan một cách dễ dàng. Nhưng người ta sẽ không được thấy một cuộc đổ bộ hùng hậu như D-Day tại vùng Normandie của Pháp. Người ta nghĩ nếu như vậy thì giống cách nay 70 năm, họ đã xem quá nhiều phim chiến tranh.

Cuối cùng, tôi không nghĩ rằng quân đội Trung Quốc khiếp hãi trước những tổn thất đáng kể. Trung Quốc không là một nền dân chủ phương Tây. Những người đang điều hành Trung Quốc chẳng phải được bầu lên mỗi bốn năm. Họ không lo lắng cho những tổn thất đó. Năm 1979, Trung Quốc mất rất nhiều binh sĩ trong cuộc chiến chống Việt Nam. Nhưng điều đó không quan trọng đối với Trung Quốc, bởi vì nước này đã đạt được mục tiêu chiến lược của mình.

Những lực lượng nào của quân đội Trung Quốc hiện diện tại vùng Biển Đông ?

Những hòn đảo ở Biển Đông rất là nhỏ, diện tích chỉ bằng một hay hai sân đá bóng. Các căn cứ quân sự của Trung Quốc ở đó chỉ để hỗ trợ hậu cần, để cho tàu bè và phi cơ được tiếp liệu. Các lực lượng chính nằm ở đảo Hải Nam, gắn liền với lục địa. Căn cứ quân sự chính là căn cứ hải quân Du Lâm (Yulin). Chắc chắn đó là nơi neo đậu các tầu ngầm hạt nhân của Trung Quốc. Trên các đảo đá ở Biển Đông chỉ là những tiền đồn mà thôi !

Một ngày nào đó, phải chăng hải quân Trung Quốc rất có thể sẽ thống trị hải quân Mỹ như một số người tin như thế ?

Đây là một câu hỏi khó. Nếu đối đầu xảy ra gần bờ biển Trung Quốc, hải quân của APL có lợi thế. Lực lượng này sẽ được bảo vệ bởi một dàn tên lửa rất hiệu quả đặt trên đất liền. Nhưng ở xa Trung Quốc thì hải quân nước này bị mất lợi thế đó. Hơn nữa, các tầu chiến của Trung Quốc sẽ gặp khó khăn trong việc tiếp liệu nếu đi quá xa Trung Quốc. Chính vì điều này mà Bắc Kinh quyết định mở một căn cứ quân sự tại Djibouti. Trong 20 năm nữa, Trung Quốc có thể sẽ có khả năng điều tầu chiến đi xa hơn. Nhưng Trung Quốc không có lợi lộc gì tại Địa Trung Hải, như là ở Ấn Độ Dương, bờ đông châu Phi và tại Đông Nam Á.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Quân Đoàn 4 Trung Tâm Đào Tạo Lái &Amp; Sát Hạch Lái Xe, Quận Thủ Đức, Hồ Chí Minh trên website Binhvinamphuong.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!